Tô Tử Tịch khẽ ngẩng đầu, đưa mắt nhìn xuống phía dưới, trong lòng không khỏi chấn động. Chỉ có ở những trường hợp thế này, mới có thể nhìn ra được khả năng kiểm soát tuyệt đối của Hoàng đế.
"Thái Tổ không chỉ cầm tam xích kiếm quét sạch quần tặc, khai sáng cơ nghiệp Đại Trịnh ta, mà còn tại vị mười một năm, chấn bách niên chi đồi phong, chỉnh sức lại trị, xoát tân triều chính."
"Trẫm mông Thái Tổ chi đức, kế thừa xã tắc, không dám nhận là tiêu cán cần chính túc dạ bất quyện, nhưng ít nhất cũng có thể coi là tư tư cầu trị."
"Hai mươi năm qua, có người nói bây giờ là thịnh thế. Nhưng năm ngoái, đã có ba tỉnh, mười bảy quận huyện gặp thủy tai, lại có mười một quận huyện gặp hạn tai. Thậm chí vào lúc thanh hoàng bất tiếp, còn có tà giáo cổ hoặc náo sự tác nghịch. Tuy chỉ trong sớm tối đã được quận huyện bình chi, nhưng điều đó cũng chứng tỏ rằng, hiện tại còn lâu mới đến thái bình chi thời."




